[Tình yêu giết người] Tự Truyện : Linh Hồn

0
142

18+

Không khuyến khích các trường hợp dưới 18+ vào xem. Truyện có chứa 1 số yếu tố bạo lực.

 

Linh Hồn

 

1 năm sau khi giết 1 thằng khốn nạn. Sự lỳ lợm đã cứu tôi thoát khỏi vòng lao lý của Pháp Luật.Dường như nỗi đau về mất mát người yêu cũng như án mạng đầu tiên do tôi gây ra đã làm chai sạn đi cảm xúc. Tôi sống lầm lỳ hơn và ít nói hơn. Sau giờ làm tôi đóng cửa phòng và nhốt mình trong đó với cái máy tính, với âm nhạc, công việc và nỗi đau. Nỗi đau về sự ám ảnh tình yêu cũng như ánh mắt cầu xin tha mạng của thằng khốn nạn kia luôn theo sát tôi đến từng giấc ngủ.
“Mày chẳng là cái chó gì cả, 1 thằng vô dụng. con Trang nó bỏ mày vì mày đéo có đồng nào trong túi, mày nghe rõ chưa thằng vô tích sự”
Giọng nói của nó văng vẳng trong đầu tôi như từng nhát búa bổ vào đầu. Giết người thật ko dễ dàng tí nào.

– Con sẽ ra ngoài ở, con muốn tự lập 1 mình

Mẹ tôi nhìn bằng ánh mắt khác lạ, bất ngờ vì cuối cùng thằng con ăn bám và vô dụng này đã biết tự dứng dậy mà đi ra ngoài đời. Ánh mắt mòn mỏi đầy vết chân chim của bà không nhìn ra rằng Thằng con trai yêu quý đang sợ hãi cái nhà thân thương này để chạy trốn sự ám ảnh.

Tôi đón 2 chuyến xe bus đi mãi đi mãi để rồi nhìn ra cửa sổ. Tôi đã đến vùng đất ước mơ, vùng đất của sự nhiệt huyết tuổi trẻ. 1 nơi mà
tôi bắt đầu 1 cuộc sống mới mà không biết được rằng còn rất nhiều chuyện đang chờ đón tôiKhi tôi thực sự lao vào những cái chết tiếp theo cũng như mòn rục trong vòng pháp luật. Tôi đã giết 1 người bạn thân của chính mình và rồi đối diện với sự thật là : Không thể nào thoát nổi Pháp Luật….Sài Gòn – Điểm đến của ước mơ và hoài bão. 1 thằng tội phạm ngầm đã sống chui nhủi như 1 con chó..và thua cả 1 con chó..

Chap 1 : Sự khởi đầu
Chap 2 : Cho tim anh xao xuyến
Chap 3 : Lặng lẽ
Chap 4 – Ranh Giới
Chap 5 – Vòng xoáy
Chap 6 – Plan
Chap 7 – A little A little – Từng chút, từng chút một
Chap 8 – Một ngày với em 
Chap 9 – There is no plan B – Không có kế hoạch B 
Chap 10 – Tội Lỗi 
Chap 11 – Giải Đáp

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13

Ngồi ăn tô phở rồi tiện móc bóp ra kiểm tra. 4 triệu dành dụm cho hơn 2 năm làm công việc Internet Manager hay còn gọi 1 cách bình dân là thằng coi Net. Tôi mở mồm chửi Đụ con mẹ nó đời.. nhưng thật ra tôi muốn đụ vào mặt thằng chủ tiệm net hơn. Bóc lột quá…Ăn xong tô phở tôi bắt đầu dò hỏi về phòng trọ này nọ. Chạy cả ngày trời mới kiếm dc 1 phòng trọ ở khúc Tô Hiến Thành nhưng giá tới tận 2 triệu/ tháng. Chép miệng rồi bỏ đi. Phần vì gần chợ và có nhiều tiệm net nên tôi nghĩ có thể ra đây xin việc rồi tính sau. . Sài gòn đắt đỏ như l`.

-Cô ơi ở đây có tuyển việc ko ạ? – Không cháu ơi
– Chào bác, tiệm Net bên bác có cần người coi Net ko ạ? – Người nhà bác tự coi cháu ơi
– Anh ơi, cho em hỏi bên anh cần người coi Net ko ạ? – ko đi chỗ khác mà kiếm
…Bộ mặt thư sinh và cặt mắt kính tri thức ko đủ để cho tôi xin dc việc làm, hay nói đúng hơn ko đủ che giấu 2 chữ : Người Lạ. Buồn cười thật, ai mà lại thuê 1 thằng lạ hoắc, ko có gì ngoài CMND để vào làm và coi giùm người ta cái tủ tiền nhỉ. Tôi bật cười rồi lại tiếp tục đi. Đến khi mệt nhoài tôi bước vào 1 tiệm Net, ko phải để xin xỏ mà là 1 khách hàng thật sự.

Google Google Google – Tôi phát điên lên vì những tin tức, công việc, tuyển dụng mà mình search ra. Thật ngu xuẩn và vô dụng. Tôi ko có gì trong tay cả. Ngay cả cái bằng cấp 3 từ cái trường bổ túc văn hóa chó má tôi còn ko rõ mình đã để đâu thì thử hỏi : Có ai ngu mà giao việc. Bất lực và bật khóc ngay trong quán net. Cuộc đời ơi sao mày khó nhằn thế….
Tôi ngồi xem phim, chơi game và làm đủ thứ việc lảm nhảm mà 1 thằng coi net hay làm rồi đến khi nghe tiếng gọi : Cháu ơi đóng cửa.

-Cô ơi cho cháu chơi đêm được không ạ?
-Không được cháu ơi về cho cô đóng cửa chứ ở đây không có ai hết nên ko tiện lắm đâu
-Cháu xin cô mà, cho cháu chơi đêm đi, 10 ngàn 1 tiếng cháu cũng chơi. Cho cháu gửi tiền từ h tới 7h sáng mai luôn. Chứ đêm nay cháu ko biết đi đâu cả
-Trời cháu đi về nhà đi chứ ở đây không dc đâu. Thôi cháu về đi. Tiền thì cô cũng muốn nhưng cháu là người lạ ở đây không dc.
– Cháu xin cô mà, cháu có 4 triệu trong người, cháu gửi cô 3 triệu làm tin. Cô cứ khóa cửa ngoài rồi đi về. Mai mở cháu ra là dc. Chứ đêm nay cháu chán quá rồi.
– Thôi cũng được nhưng không được phá phách máy móc nhé. Có camera ở trên đấy. Trong tủ có mì gói, cứ lấy pha ăn rồi mai tính sau cũng dc. Tiền giữ đấy đi
– Cháu cám ơn cô nhiều lắm. Đi Đường cẩn thận nhé cô

Bà cô tốt bụng thật. Khóa cửa xong thì tôi ngồi trong tiệm net như 1 ông Hoàng thật sự, muốn làm gì làm, muốn ăn gì ăn (tất nhiên sáng hôm sau vẫn phải trả tiền). Trở về như cái thời làm thằng quản net ngày xưa. Tôi tiếp tục google thông tin việc làm. Vẫn không khả thi gì. Mệt mỏi quá tôi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau bà cô đến và kêu dậy. Tôi thanh toán tiền Net xong bỏ đi ăn sáng. Và rồi lại quay về Net ngồi cả ngày. Không biết đã có ai từng bỏ nhà đi bụi chưa. Chứ mà đã đi rồi mà ko có gì trong tay, ko biết làm gì đi đâu thì chỉ có thể ngồi Internet cả ngày thôi. Và rồi đêm đó tôi lại xin ngủ lại. Bà cô già lại đồng ý. Ngày qua ngày cuối cùng tôi cũng đã sống ở cái tiệm net đó hơn 3 tuần và rồi…Tôi sạch tiền !

– Cô ơi để cửa cháu đi ạ
– Hôm nay ko ở lại chơi đêm nữa à
– Dạ chắc từ nay cháu hết làm phiền cô rồi. Cháu cám ơn thời gian qua cô đã giúp đỡ cháu có cái chỗ mà đặt lưng đêm khuya
-Sao thế?
– Dạ cũng nói thật cháu từ Đồng Nai lên đây lập nghiệp, nhưng ko biết đi đâu về đâu, trình độ không có và bây h hết tiền rồi nên khó quá cô ạ. Cháu chỉ có kinh nghiệm coi tiệm Net thôi, ngày xưa đã từng làm hơn 2 năm.
– Trời, sao cháu ko nói sớm, khổ quá. Thôi cháu ngủ lại đây đi rồi cô sẽ về bàn với ông chú chồng cô việc đó.
– Cháu cảm ơn cô ạ.

Bà cô già lại lầm lũi khóa cửa về nhà bỏ lại tôi trong đó với niềm hy vọng, sự sung sướng vì đã tìm dc việc làm. Cho dù nó nhỏ nhoi nhưng cũng đáng lắm chứ. Tôi thiếp ngủ đi và rồi mở mắt ra nhìn thấy 1 ông chú già đầu lấm tấm muối tiêu với gương mặt tròn hài hòa. Có lẽ ngày xưa cũng là hot boy 1 thời. Chú nói chuyện khá điềm đạm với tôi. Đầu óc tôi nổ bừng lên khi nghe dc câu : Cháu sẽ làm việc ở đây từ sáng tới tối, bác bao cơm nước hàng tháng luôn. Tính cháu 1 tháng 1 triệu rưỡi, ăn uống chỗ ở. Cháu thấy thế nào? Trời ạ, tôi vui sướng đến phát khóc và ngay lập tức tôi chấp nhận vô điều kiện. Thật là sung sướng vì 1 thằng bụi đời nay đã có chỗ ở và việc làm tốt. Vẻ mặt rạng rỡ đó kéo dài suốt cả ngày, tâm trạng vui phơi phới. Đêm đó tôi đã ngủ thật ngon. Ngon lắm kể từ hơn 1 năm nay…Tôi không biết được rằng Đó là giấc ngủ ngon ít ỏi cuối cùng mà tôi có được , ác mộng rồi lại kéo dài. Nơi ước mơ và sự nghiệp khởi đầu lại là nơi chôn vùi tất cả. Tôi lại đã phạm sai lầm ngày xưa. Giết người trong chính nơi thân thuộc mà mình sống….

Ngày tháng dần dà trôi qua, tôi vẫn làm tốt công việc của mình và có phần xuất sắc hơn. Do có chút kiến thức về IT cũng như Marketing. Tôi giúp 2 ông bà già kia về các khoản nâng cấp máy móc và cài game này nọ sao cho có khách nhiều hơn. Rồi thì tổ chức mấy giải đấu Dota nho nhỏ trao phần thưởng Sting, gold member này nọ bằng tiền lương của tôi. Từ đó khách vào tiệm chơi cũng khá đông đúc, 1 phần cũng vì tôi thân thiện với khách, chơi game, chém gió chung nên dần dà cũng rất nhiều anh em quý. Thế nên 2 ông bà ( từ nay xin gọi là ông/bà Xuân) cũng yêu quý tôi lắm.

Công việc vẫn cứ tiếp diễn hằng ngày. Cho đến khi tròn 6 tháng tôi làm việc tại Internet An Bình của 2 ông bà. Nhớ không lầm là hình như tháng 7 thì phải. Hôm đó là thứ 2. Tôi nhận được cuộc gọi từ bà Xuân ” Huy ơi, hôm nay cháu đi với cô nhé. Tiệm để con Nơ nó xem giùm cho ( con Nơ là con giúp việc nhà bà Xuân)” . Cũng lấy làm lạ vì xưa h có kêu đi đâu đâu, có chăng cũng chỉ mua giùm ít đồ vớ vẩn để sửa sang lại tiệm net thôi.

– Cháu biết Làng nướng Nam Bộ chứ?
– Dạ biết cô, bên CMT8 phải ko, giờ mình qua đấy ạ?
– Đúng rồi đó, hôm nay con gái của cô vừa đi học về, cháu nó đang nghĩ hè nên về nhà nghĩ ngơi, tiện ra ăn uống luôn cho vui.
-[Nghĩ thầm trong đầu con gái mà đi xa học h về chắc cũng ngon lành, với lại 2 ông bà cũng khá đẹp nên con cái chắc cũng ko đến nỗi]

“Đây là Linh – con gái cô, đang học ở Hà nội, trường ĐH….” lỗ tai tôi lùng bùng hẳn lên, tiếng o e đánh mạnh vào não. Mọi âm thanh xung quanh dường như đứng lại, mọi giác quan ngưng động và nhường chỗ cho giác quan duy nhất: Thị Giác. Tôi nhìn em như thể lần đầu tiên dc nhìn thấy con gái. Sự sững sờ đó bị phá tan bằng 1 cái đẩy vai của bà Xuân. ” Đây là anh Huy, nhân viên làm bên tiệm của nhà mình. Tốt bụng lắm, làm dc nửa năm rồi đấy” Tôi giựt mình và lắp bắp chào em, đã thế lại còn đưa tay ra bắt tay cứ như đối tác chào nhau ấy. Thật là nhà quê.

Trong bữa ăn chủ yếu đề cập đến các vấn đề học hành thi cử của cô Linh. Tôi lắng nghe chăm chú và lâu lâu khẽ nhìn em, em cao ráo và dễ thương. Mái tóc dài xõa qua vai dc duỗi mượt mà và đen như cái món thịt heo nướng mọi đang bày ra trước mặt tôi ấy. Vừa ăn vừa suy nghĩ về cô Linh ấy, vừa đẹp vừa dễ thương lại rất đáng yêu, chắc cũng lắm anh theo đây. Nhìn thèm quá…. 1 mớ suy nghĩ điên khùng về mấy em trong cái đống phim bậy bạ mà bọn chơi net hay share link cho tôi hiện lên. Bất chợt điện thoại tôi vang lên

“Do you still think of me
Like I think about you
Do you still dream of me
Cuz I can’t sleep without you”

– Alo ai đấy?
– Anh Huy hả, khi nào về có kèo Dota 5vs5 10 chai sting với bọn Net Thanh Hoa kìa, chơi ko về sớm chơi
– Okie set kèo đi rồi anh mày ăn xong về ngay

Gác điện thoại rồi ăn vội vàng sau đấy xin phép 2 ông bà Xuân về trước để coi tiệm. Quay qua chào cô Linh thì thấy em ấy mỉm cười. Khó hiểu quá. như monalisa vậy. Chạy về net thì thấy bọn Net lân cận nó qua rồi. Nhưng mà đánh thua trận đấy nên trả sting cho bọn nó đi về. Đen quá trời quá đất. Lúc này nhà bà Xuân cũng đã ăn xong và chạy ngang net. Linh chạy vào net chào tôi rồi quay ra nói ” Ba mẹ về trước đi tí nữa con về nhé”.

– Ê anh Huy
– Gì vậy em?
– Bài nhạc chuông của anh, để từ khi nào đấy?
– À à, Addicted đấy à. Cũng lâu rồi đó
– Uhm hmmm. Em thích anh.
– Giỡn hoài em làm gì mà thích, anh vừa gặp em đây mà
– Tại vì anh để nhạc chuông giống em và em nghĩ anh có sở thích âm nhạc giống em rồi đấy. Dc không? Không thích thì thôi.

Linh ngoảnh mặt đi thẳng vào trong rồi mở máy lên và ko quên hét to ” Coi Nét, mở máy 14 coi” – Tôi cũng ko quên đáp trả ” Máy hư rồi ra máy 1 ngồi này (máy 1 kế bên máy chủ)”. Em nó đỏng đảnh ra kế bên tôi ngồi. Tôi thì tức cười lắm nhưng cũng ko nói gì.
Ồ …lại thế nữa rồi !

Tôi mở đầu 1 ngày mới bằng việc chở cái cô Linh kia đi qua nhà bạn theo lời yêu cầu của bà Xuân. Thật tình mà nói đẹp thì đẹp chứ mà sai vặt tôi thế này thì quả là ko ưa tí nào cả. Tôi qua bên nhà bà Xuân rồi chờ Linh bằng chiếc xe Wave ghẻ lở của tôi.

– Em đi đâu anh chở?
– Chở em vào khách sạn đi. Cái nào cũng được.
– Em điên à, vào đó làm gì, ko được em đừng có khùng nhé.
– Anh vừa phải thôi, chở em vào đó đi ko em thuê Taxi đấy

Bon bon chạy trên đường mà cứ như đang chạy ZicZac, chắc có lẽ lại tay tôi run quá. Ko biết phải run ko hay là đang thích nữa, bao nhiêu câu hỏi nó cứ nhảy tưng tưng trong cái đầu thích tưởng tượng của tôi. Chạy 1 hồi em bảo dừng lại, vào cái hotel đó đi. Tôi chạy thẳng vào đó. Em xuống xe, tôi cũng xuống xe đầy vẻ ngượng ngùng. Tôi nói chủ khách sạn. Cho em 1 phòng ạ. Cầm chìa khóa quay lại nói Linh. Phòng 202. “Cám ơn anh nhé”. Em quay mặt đi, tôi đi theo tự dưng Linh quanh lại nói:

– Đi đâu thế, đi theo em chi ?
– Thì em kêu anh đưa em vào đây mà???
– Em kêu anh vào đây chứ em có kêu anh lên phòng với em đâu, anh đi ra ngoài kia uống cafe đi. Tí em gọi
– Uh uh biết rồi – Mặt tôi như cái đống shit, quạu lại khi nghe em nói thế, ăn dưa bở ngon quá trời. tự dưng nhớ tới thuyết osin và con chó.

Ra ngoài ngồi uống cafe mà bực bội không thể tả được. Khác mẹ gì thằng xe ôm. Chuyến này về phải báo bà Xuân mới dc. Tưởng tiểu thư mà ngon à, láo à, lừa ông à. Cho chết luôn, này thì khách sạn. Đang ngồi nghĩ vẫn vơ thì thấy có 1 thằng chạy Exiter vào khách sạn 1 mình. Em nghĩ chắc là gặp em Linh đây mà. Chắc giờ lên rồi lại ấp nhau rồi rầm rầm trên đó. Ôi coi dễ thương thế chứ mà rẻ rúng quá.
Được tầm 10 phút đang ngồi chơi xếp gạch trên đt thì tôi thấy thằng ôn đó phóng từ trong khách sạn ra như thằng điên. “Yếu sinh lý hay sao mà 10 phút ra mẹ nó rồi”.

– Anh Huy, vào đây – Hic hic hu hu
– Gì vậy em, em khóc à???
– Vào đây.

Tôi tính tiền cafe rồi phóng thẳng vào khách sạn chạy lên phòng 202 rồi thấy em ngồi ở đó. Mặt thẫn thờ, 2 dấu bàn tay đỏ hằn lên khuôn mặt bé bỏng của em, nhìn thấy tôi em òa to lên

– Anh à, nó bỏ em rồi, thằng khốn nạn
– Là sao, ai bỏ em
– Thằng người yêu cũ em. Nó có người yêu mới rồi. Nó hẹn em vào đây để nói nó chán em rồi, em là đồ chơi của nó mà thôi, thời gian em đi học xa nó quen con khác rồi.
– ……

Tôi im lặng nhìn em không biết làm gì. Mắt đanh lại, dường như chỉ có ý nghĩ giết chết thằng kia ngay lập tức. Tôi cầm tay em lôi đi xuống thanh toán tiền khách sạn rồi chở em về. Dọc đường đi cả 2 im lặng chả biết nói gì. Tôi cũng chẳng biết làm gì, thật sự không muốn dính vào những chuyện rắc rối liên quan đến con gái thế này. Tôi trả em về nhà rồi quay xe đi. Em đứng đó thẫn thờ đôi mắt ướt đẫm nhìn về phía tôi.
Về tới tiệm net thì tôi cùng anh em chiến hữu đánh vài ván game. Chẳng thể tập trung được. Dường như cái ý định muốn giết chết thằng kia nó cứ thôi thúc tôi. Bồn chồn, lo âu. Tôi quit game và bắt đầu suy nghĩ. Thằng kia là ai, sao nó lại phản bội Linh, tại sao nó lại bỏ Linh, sao lại hẹn vào khách sạn nói chuyện. Lần mò 1 hồi tôi mò ra được Facebook của Linh. Bắt đầu lọc dần danh sách bạn bè. Không thể nào làm nổi, có hơn 1000 friend mà nhìn ai cũng có dấu hiệu nghi vấn cả. Vì Linh khá xinh xắn nên trai add cũng khá nhiều.

Tôi bắt đầu trượt timeline xuống dần để theo dõi. Nào là chúc mừng sinh nhật, hình đồ ăn thức uống, hình tự sướng, khen bài hát này nọ. Vẫn không tìm ra được gì. Rồi đến khoảng mốc thời gian cách đây 4 tháng. ở Status nào của em cũng có 1 người vào coment đầu tiên. Thỉnh thoảng có vài status chúc ngủ ngon từ người đấy. Nghi vấn từ đây, tôi bắt đầu lần mò theo Facebook của người đấy, vẫn trượt timeline xuống và rồi bắt gặp Status của Linh : Ngủ ngon nhé, em yêu anh Chồng yêu của Linh.

” Khoa Trần? – Thì ra là mày để rồi xem mày là con chó nào nhé”.

1 tuần sau chuyện Linh và thằng Khoa bồ cũ. Tôi vẫn sống tốt, sống vui, sống khỏe. Vẫn chiến dota với anh em trong quán net. Tôi ko gặp Linh bữa h nên cũng ko rõ chuyện của em thế nào nữa. Trưa nay ngồi bà Xuân dỡ cơm ra cho tôi, có ngồi nói chuyện với bà thì biết Linh đang học ở Đại Học Kinh Tế Quốc Dân năm 3. Cứ Hè là lại bay về Sài Gòn nghĩ ngơi, thăm gia đình. Tôi có hỏi về chuyện tình cảm của em Linh thì bà Xuân có nhắc tới thằng đấy rất niềm nở ” À con Linh nó có bạn trai tên Khoa, chúng nó yêu nhau lắm mày ạ, con Linh ra trường có khi bọn tao cho nó cưới luôn. Thằng kia cũng con của lão Bình làm bên Phòng cháy đấy. Gia cảnh cũng khá tốt..” Tôi cũng im lặng không nói gì. Vì thật sự tôi cũng không muốn xen nhiều vào chuyện này. Có chăng chỉ là khi cảm giác nóng giận quá mà ra. Thú thật tôi cũng là dạng người nóng tính và ngày xưa tôi hiểu cảm giác bị ruồng bỏ là thế nào nên có lẽ việc làm của thằng kia làm tôi không vừa ý

– Anh Huy hả, em Linh nè. Ba em nhờ anh qua bên nhà coi giùm mấy cái bảng điện ở nhà em dc ko?
– à Uhmm hmmm , để tí chiều anh ghé. Em kêu con Nơ ra quán giúp anh nhé. – Tôi trả lời điện thoại của Linh

Sau màn chào hỏi cô bác thì tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Nói thật chứ tôi có biết mẹ gì về điện đâu. Nhận lời qua để xem xét tình hình coi em Linh thế nào thôi chứ chả biết sao. Linh dẫn tôi vào nhà bếp rồi nói tối qua ổ điện này bị chập thì phải, tháo ra kiểm tra thử thế nào. Tôi tháo mạch điện ra thì sau đó….CLGT?????? 1 đống dây điện chằng chịt đập vào mắt tôi, nào là dây quạt, dây đèn ngủ, dây đèn sáng, dây đèn nhà kho, dây cầu chì, dây nóng, dây lạnh…..Tôi toát hết mồ hôi ra vì nghĩ sao mình ngu thế này nhìn vào chả biết gì. Quá phức tạp… Rồi quay qua nói Linh ” Cái này bị cháy cầu chì rồi, em chờ chút anh gọi bạn anh mua cầu chì mang qua nhé ” – Tôi rút điện thoại gọi thằng Ân, thằng này hay chơi ở quán tôi. Làm nghề bán ắc quy dạo.
Tầm 10 phút sau nó chạy qua tới nơi tôi có nói nhỏ trình bày vấn đề. Nó okie bảo anh Huy yên tâm, cứ tiếp chuyện vs em gái rồi để em. Thế là tôi thoát dc cảnh bị chửi ngu rồi! Thằng Ân ngồi mày mò sửa cái bảng điện, còn em thì tôi kêu ra ngoài nói chuyện.

– Em thế nào rồi?
– Thế nào là thế nào???
– Em vs thằng Khoa thế nào?
– Sao anh biết Khoa?
– Em ko phải biết đâu, trả lời anh?
– Mà anh hỏi làm gì?
– Em đừng trả lời 1 câu hỏi bằng 1 câu hỏi được chứ?
– Nhưng đó không phải chuyện của anh thì anh quan tâm làm gì?
– Anh biết không phải chuyện của anh nhưng..anh là người đưa em đi gặp nó rồi để nó tát em, anh phải có trách nhiệm trong chuyện này chứ!
-Thôi không sao đâu anh đừng bận tâm chuyện đấy.
– Nhưng mà…
– Thôi anh nhiều chuyện quá,có nói anh cũng chẳng làm được gì. Em vào nhà đây.

Linh quay lưng đi 1 cách giận dỗi, là tôi tự dưng lại cảm thấy nhục thế. Sao lại nhiều chuyện như thế chứ, rõ ràng tôi ko muốn dính vào mà lại quan tâm thế này. Tôi cứ bị cái cảnh em khóc nó đu đeo trong đầu mãi. ” Linh này, em ghét nó lắm à?” – Linh quay lại nhìn tôi và mĩm cười ” Em còn muốn nó chết thật đau đớn nữa anh ạ”.

“Em muốn nó chết thật đau đớn, thật đau đớn, thật đau đớn” – Đang nằm giữa đêm tôi bật dậy vì câu nói này của Linh. Tôi lại trăn trở và ám ảnh chuyện xưa. Tôi muốn dìm chết đứa nào làm đau đớn những người mà tôi quan tâm xung quanh. Tôi phải đối diện với bản ngã của bản thân. Nhưng sau chuyện kia tôi không muốn dính dáng tới bất kỳ điều gì nữa. Rồi trằn trọc rồi đau đớn tinh thần. Ranh giới? Giữa tôi và Linh có điều gì liên kết làm tôi quan tâm em nhiều như thế? Chỉ là 1 bài nhạc chuông giống nhau thôi mà ?? Hay là do em cũng bị bỏ rơi giống như tôi?

Lời bài hát Addicted vang lên văng vẳng từ điện thoại. Tôi lẩm nhẩm hát theo “Do you still think of me .Like I think about you . Why do I feel the same…I’m so addicted to you” – Này em, Linh à anh Nghiện em mất rồi. Anh Nghiện em thật sự rồi….

Từng cơn gió nhẹ vẫn thoáng qua bên tôi , nhẹ nhàng như an ủi , vẫn không kém phần lạnh lẽo như cứa vào nỗi cô đơn bất tận bây giờ . Bên trong tôi đang là tâm trạng yêu đương nhớ thương và tâm lý của 1 thằng giết người . Thật trớ trêu và mâu thuẫn phải không ? Từng dòng suy nghĩ vẫn vơ hòa vào lời bài hát như vẽ nên 1 bức tranh về tôi , về em . Và em sẽ không bao giờ hiểu điều này, về những gì mà tôi đang chôn dấu. Hãy là Ranh giới em nhé….

Tôi thiếp ngủ đi cho đến khi 4h sáng điện thoại bật sáng…là số của Linh

– Anh Huy à, em buồn quá – Linh khóc
– Sao thế em? có chuyện gì vậy?
– Em chán ghét cuộc sống này quá. Em nhớ nó, em nhớ thằng con trai khốn nạn đó
– Em điên rồi, sao em lại nhớ nó dẹp rồi ngủ ngay đi.
– Em không biết mà, em đã từng yêu nó rất nhiều mà.
– Chứ phải thế nào em mới quên được nó
– Nó chết thì may ra em quên được chứ làm sao mà em có thể quên 1 người em đã từng yêu thương hết lòng như thế?
– Thôi em ngủ đi. Đừng có nghĩ vẫn vơ nữa, anh ngủ đây. Mai gặp rồi nc

Chết à, phải chết mới ngừng nhớ à ? Thằng khốn nạn ấy phải Chết mới được sao. Phải giết chết nó.. Con chó khốn kiếp. Phải giết mày.

————————–

p/s : Các bác nào nói em bệnh hay nhiễm phim gì chịu khó xem hết truyện nhé. Em đổi giọng văn từ Tả thực sang văn chương là để anh em dễ theo dõi hơn. Yên tâm là những đoạn kịch tính sẽ rất thực không thua kém gì topic bên kia đâu ạ. Nói thẳng là em tự viết tự truyện chứ ko có copy của thằng nào cả. Cứ search vô tư ạ. Tks các bác đã hóng

Đụ má…..Câu mở đầu ngày mới của tôi. Mới sáng sớm đã gặp trúng 2 thằng âm binh vào chơi Net. Trốn học vào chơi net vừa dc 10 phút thì ông bà già qua tới tận tiệm vào bạt tai thằng nhỏ và cũng ko quên chửi cả gia phả tôi. Nghĩ cũng lạ, xưa h mặc định coi net mà đuổi khách thì ko hay mà nếu cho khách chơi ( dù ko biết cúp học hay siêng học) cứ phụ huynh bắt gặp là y như rằng thằng coi net là 1 thằng súc vật .

Ngồi loay hoay làm cái trang chủ = HTML cho tiệm để khách click vào mấy trang nhạc nhẽo phim ảnh cho lẹ, khỏi phải ý ới gọi thì sực nhớ lại chuyện tối qua. Đúng thật là lúc nào trong đầu cũng ám ảnh tâm lý tội phạm đâm ra cứ gặp chuyện gì bức bối là muốn giết chết nó ngay. Đúng là trẻ con thật ! Đang ngồi ngó nghiêng thì thấy Linh chạy qua đưa cơm cho tôi rồi bỏ đi. Nhìn mặt cô bé vẫn còn buồn rất nhiều. Giờ thì tôi chẳng biết làm sao cho em hết buồn nữa. Nhưng mà thôi kệ mẹ nó cứ ăn cơm đi rồi tính.
Đang ngồi ăn ngon lành thì có người tới. Tôi sặc hết cả cơm lên mũi vì nhìn ra thì đó là cái thằng bữa trước chạy vào khách sạn tìm Linh. Chính là thằng Khoa Trần trên facebook, đúng là mặt nó. ” Mày tới nạp mạng à con chó lác” , tôi chụp lấy cái ghế bên cạnh rồi đập dồn dập vào đầu nó đến khi nó té ngữa ra nằm bất động thì mới ngừng lại – Tôi chỉ tưởng tưởng thôi.

– Anh ơi cho em hỏi đây là tiệm của nhà Linh phải ko?
– Đúng rồi bạn, bạn cần gì à?
– Có Linh ở đây ko anh, em cần gặp Linh.
– Không có, bạn qua nhà kiếm đi
– Okie cám ơn anh nhiều lắm

Mẹ nó mặt chó dễ sợ – Tôi ngoảnh đít đi ko thèm nhìn nó y như thằng ranh con vừa bị cướp mất kẹo. Tôi vào chơi game vs anh em trong quán được khoảng 20 phút thì nhận được tin nhắn của Linh.
[Tin nhắn] – Anh ơi, em như thế nào?
– Thế nào là thế nào?
– Là em có dễ thương ko đó mà?
– Có, mà hỏi làm gì?
– Hihi, thế ai nhìn vào cũng thương hết hả anh?
– Uhm hmm , chắc là thế rồi
– Sao anh Khoa lại ko thương em?
– Sao lại nhắc tới nó, nó vừa qua kiếm em đây
– Em biết rồi, em đang đi với ảnh đây
– Trời sao em lại đi với nó hả?
– Thôi h em đi chơi đây gặp anh sau nhé.

Đụ má…xem tao là cái gì mà thích là nt này nọ thích là xua đuổi. Mẹ kíp, vừa phải thôi chứ ! Bực bội ghê, miệng thì nói là ghét và chán chết thằng kia mà nó hú phát đi liền, rặt cái con thèm trai dại tình. Tôi tắt điện thoại rồi chơi game tiếp. Được đâu tới khoảng 8h tối bà Xuân hớt hải chạy qua tiệm kêu tôi.

– Huy ơi có Linh ở đó ko con, lúc trưa nó mang cơm cho con xong rồi tới h vẫn chưa về, nó cũng ko báo bác biết. Đt thì gọi ko dc
– Ủa lúc trưa Linh có qua đây rồi về ngay mà Bác???
– Trời, vậy nó đi đâu ta, bt nó đâu có đi chơi gì tới giờ này đâu.
– Bác coi tiệm đi để con đi kiếm em

Tôi vội vã xách chiếc Wave ghẻ đi kiếm em. Nhưng mà kiếm đâu cơ chứ???. Đảo vài vòng từ Quận 10 ra Quận 1 rồi tới Bình Thạnh về Gò Gấp. Tôi cứ chạy mãi mà chẳng biết kiếm em ở đâu. Cứ 10 phút lại gọi 1 cuộc điện thoại nhưng toàn báo ko liên lạc được. Chợt sực nhớ về cuộc hẹn của nó và thằng kia, tôi có cảm giác ko lành về chuyện này. Sao lại tắt điện thoại cơ chứ?. Mồ hơi bắt đầu rơi từ trán xuống gò má, tôi chạy như bay lại cái khách sạn hôm bữa Linh nhờ chở qua. Tôi có 1 linh cảm ko tốt về điều này
Vừa đi tới con đường đấy. Tôi thấy thằng Khoa chạy ngược chiều ra 1 mình mà ko có Linh. Tôi ngoảnh đầu lại chỉ thấy nó mỉm cười rồi bỏ đi. Vừa tới nơi tôi đã hét to ” Chú ơi cô gái hôm bữa đi vs cháu có ở đây không ạ, CMND tên là Tú Linh ” – Phòng 103 nhưng có chuyện gì? ” Cháu có việc gấp lắm làm ơn cho cháu chìa khóa vào” – Không được, khách đang ở trong phòng ko giao chìa khóa được, cậu nói gì lạ thế. Tôi móc bóp dúi vào tay ông chủ khách sạn 200 ngàn mới bóng rồi chộp lấy chìa khóa trên bàn tiếp tân lao thẳng vào phòng 103

Mở nhanh cửa ra tôi thấy Linh đang ngồi ở góc phòng, em lại khóc, lại vẻ mặt u sầu ấy. Tôi vội lao ngay tới em rồi hỏi dồn dập. Sao em ở đây, sao em khóc, thằng kia đâu, nó bỏ em lại đây à. Từng lời nói tôi thét thẳng vào mặt em mà quên mất rằng vị trí và ranh giới của mình đang đặt ở đâu. Em vẫn thế chỉ lắc đầu rồi ôm mặt khóc. Tôi nói lại với em “anh xin em hãy nói anh biết. Dù anh ko thể giải tỏa hay giúp ích gì cho em nhưng hãy chia sẽ vs anh nếu đó là nỗi đau. ” – Linh ngước mặt lên rồi nói
– Anh Khoa..cưỡng hiếp em.

….em..em..e..em..emmmm nói ..gì.. .cưỡ..ng ..hiếp à?????????? Tôi lắp bắp run lên từng hồi, trán tôi đổ lấm tấm từng giọt mồ hôi, người lạnh toát , đôi bàn tay ướt nhẹp ko phải vì chứng phong thấp kinh niên mà là do tôi đang run lên..Sự sợ hãi và nóng giận đang làm người tôi run lên từng hồi. Tôi thở 1 hơi dài thật dài rồi kéo em dậy với ánh mắt lạnh như băng. Em sợ, rồi lẽo đẽo đi theo ngay sau lưng tôi. Tôi chở em về nhà. Dọc đường đi không nói 1 lời nào.

– Em vào nhà ngủ đi
– Sao anh lại quan tâm em như thế?
– Đừng hỏi nữa, vào ngủ đi con ngốc à.

Tôi chạy xe về quán, ngồi nói chuyện vs anh em trong quán 1 hồi tôi gọi thằng Ân ra ngoài.

– Ân à, tao muốn nói với mày chuyện này
– Chuyện gì mà nghiêm trọng thế Đại ca
– Kéo đi thuốc đi rồi nói tiếp – Tôi đưa cho nó 1 điếu Jet đốt cho nó hút chắc trót cũng để nó bình tĩnh
– Tao giết người rồi – Tôi nhìn thằng Ân mỉm cười
– Thôi đi cha nội. Bố láo anh em là ko dc đâu nhé – nó cười to
– Không tao nói thật, tao giết 1 người rồi và ko bị bắt. Giờ đây tao muốn giết 1 người nữa
– Trời ơi có thật không cha nội. Mà làm gì kể với tôi vậy cha
– Tao nghĩ ở cái đất sg này tao tin mày. Dù quen ko lâu mới chỉ từ khi tao làm ở đây, tao biết mày chơi ở đây cũng mấy năm rồi, mày cũng lăn lộn ở SG giống tao, rồi hay qua net ngồi giải trí. Cái tính mày tao hiểu rõ nhất mà. Thế nên anh em trong Net tao quý mày nhất.
– Trời rồi ông kể cho tôi thế rồi ông có định làm thật ko, mà thằng nào thế??
– Tao sẽ làm, tao sẽ giết nó, thằng khốn nạn đó nó làm nhiều chuyện tày trời lắm.
– Thôi đi cha nội giúp ông giết dc nó rồi tôi liên lụy à. Thôi không chơi đâu
– Không sao, tao hứa chuyện mày giúp tao sẽ không liên lụy gì tới mày. Tao đảm bảo.
– Sao ông chắc thế??
– Tao giết 1 ngừoi rồi. mày ko phải lo. Có dịp tao sẽ kể cho mày nghe
– Okie thôi vào chơi game tiếp. Có gì ông cứ báo. Giúp dc tôi sẽ giúp. Vậy nha!

Tôi ngồi đó hút thuốc với những dự định bệnh hoạn, những ý định như của 1 thằng tâm thần. Hay có thể gọi là biến động thần kinh từ sau vụ giết người kia. Bản chất đó đã sống lại trong tôi..mạnh mẽ hơn và không thể kìm chế. Tôi mỉm cười tự nói ” Tao sẽ cho mày nếm trải cảm giác đau đớn của cái chết thằng ranh con ạ”

Vứt đi điếu thuốc. Nó vẫn nằm đó cháy dần tới đầu lọc như đang báo hiệu..có 1 sự sống đang sắp kết thúc, cháy đến tận gốc, và sẽ không bao giờ được biết tới nữa…..

Phàm là giết người hay cua gái nó đều có điểm chung. Là phải tìm hiểu rõ về người đó. Tôi hiểu rõ nên cả ngày nay tôi ngồi lục tung cái facebook của thằng ranh kia để tìm kiếm info về nó. Để nắm hết các khả năng có thể xảy ra. Tôi lần lượt ghi chép lại mọi thứ về nó : sở thích, học hành, khả năng, gia đình v..v…. Đặc biệt quan tâm về các mối quan hệ. nó tên là Trần ****** **** Khoa. Hiện đang là Du học sinh Singapore. Thời gian này đang là quãng thời gian về nước nghĩ xã hơi chờ học tiếp Đại Học, nó qua đấy dc 1 thời gian nhưng chỉ để học Anh văn và thi vào trường đấy. Hiện đang relation ship với 1 người cũng ở Sin.

Xem xét qua các mối quan hệ thì nhận thấy gia đình nó khá giả, ba đang làm giám đốc phòng cháy chữa cháy ở Quận X. Còn mẹ cũng đang là trưởng phòng hành chính. Có vẻ khá căng đây. Dẹp qua hết thì thấy đám bạn bè nó cũng toàn dân ăn chơi bù khú. Toàn hình vào bar hút hít các kiểu. Đây cũng là 1 mấu chốt quan trọng cho tôi. Ghi chép hết Info về nó. Tôi gọi điện qua bên cung cấp dịch vụ Hosting để hỏi mua 1 cái VPS nhưng hiện tại bên đó toàn bán VPS Việt Nam thế nên kế hoạch của tôi bị phá sản lần 1

Tôi lần mò theo các đường dây Underground rồi tìm hỏi mua 1 cái VPS có địa chĩ và dãy IP xa lắc xa lơ đâu đâu gần khu vực Mỹ Latinh. Giá thuê 3 tháng là 600 ngàn. Khá chác nhưng không sao.

Đảo xe vài vòng tôi tấp vào chợ mua 1 lọ nước. 1 bộ quần áo mới, găng tay và 1 số thứ liên quan khác. Không quên Mua 2 cái cần câu rồi chạy xe ra về…
Liên lạc với thằng Ân và bảo nó 2 ngày nữa ra Quận 8 chờ tin tôi. Nó okie nhiệt tình rồi cúp máy.

Đêm nay..Tôi sẽ làm việc đó ngay tại phòng net này.

Tạch…Tạch…Tạch..Tạch..Tiếng đồng hồ nấc lên từng nhát như cứa vào tai tôi. Tôi đi đi lại lại trong quán net. Đang chờ hết khách để có thể làm việc đấy. 7h rồi 8h rồi 9h thời gian trôi qua lâu như chưa từng được lâu. Cho đến khi đồng hồ điểm 10h30 cũng là khi người khách cuối cùng bước ra khỏi quán. Tôi nhanh chóng kéo cửa lại khóa cẩn thân rồi mở máy tính lên.

Check qua email thấy dịch vụ đã gửi cho tôi Info của cái VPS tôi đặt mua lúc chiều. Nhanh tay vào Remote Desktop tôi nhập User/pass rồi log vào VPS. Sau khi kiểm tra đầy đủ thông số IP cũng như Info về chiếc VPS ấy để đảm bảo IP của nó là đủ xa. Tôi bắt đầu log vào…1 cái facebook clone mà vẫn ko quên bấm Ctrl + Shift + N để bật trình duyệt ẩn danh và tiếp tục cài đặt Proxy bên trong trình duyệt, Cẩn thận vẫn hơn. Để đánh lạc hướng đối tượng tôi đã add khá nhiều bạn bè và có ít nhất 30 bạn chung với tên Khoa Trần. Info tôi cũng đặt đang là du học sinh Singapore để có thể dễ bề tiếp cận.

Đúng 11h..Tôi click vào nút Add trên fb của nó và chờ đợi. Vẫn không có gì xảy ra. Hay là giờ này nó ngủ mất rồi? Không, không thể ngủ sớm thế được. Tiếp tục chờ…Trong khi đó tôi đọc báo và làm 1 số việc vớ vẩn khác. Tầm 20 phút sau đã có thông tin chấp nhận bạn từ nó.

– Ai thế?
– Khoa đấy à, bạn mới đây.
– Bạn nào? Tôi có quen bạn sao?
– À không quen nhưng có lẽ đồng cảnh. Mình cũng là du học sinh Singapore này
– Vậy à? Trường nào đấy?
– À mình học bên đại học quản trị SMU còn Khoa?
– Tôi học bên NUS. Thế qua đó đã lâu chưa?
– Cũng mới à, đang nghĩ hè. Còn Khoa?
– À tôi về đây nghĩ hè cũng khá lâu. 4 ngày nữa tôi bay qua Sin lại
– Trời trùng hợp thế nhỉ, mình cũng 4 ngày nữa qua đó lại. Thứ 6 đúng ko
– Uh đúng rồi thứ 6 bay chuyến 10h30
– Chà thế thì đi chung đi nói chuyện cho vui hen. Du học sinh qua đó thì có dịp còn giúp đỡ nhau!
– Uhm thế cũng dc có gì gần tới ngày cứ liên hệ tôi rồi đi chung nhé

Tôi ghi lại giờ giấc và ngày bay của nó rồi chat vớ vẩn luyên thuyên lấy thêm 1 vài thông tin nữa. Sau đó nó offline. Theo dự định của tôi sẽ canh tới ngày nó bay rồi giết chết nó trong nhà vệ sinh sân bay. Vì bên này lực lượng an ninh không nhiều. Nhà vệ sinh không có Camera. Chỉ cần điều kiện duy nhất là lúc đấy không có ai và điều kiện ra tay của tôi là hoàn hảo. Vì tôi chỉ có nhiều nhất là 2 phút để giết nó. Không, Không được, kế hoạch này quá lộ liễu, chỉ cần 1 người thoáng qua nhìn thấy là tôi sẽ bị phát giác ngay. Chưa kể trường hợp nó la hét. Ngồi ngẫm nghĩ, tôi vẫn chưa nghĩ ra được cách giết nó thế nào là hoàn hảo nhất. Bỗng nhiên tôi sực nhớ đến 1 chi tiết trong facebook nó. Nó có sở thích ăn Phở. Mỉm cười, tôi dường như đã nghĩ ra 1 cách khá hay ho để làm việc đấy.

Bật điện thoại gọi cho thằng Ân rồi báo nó : ” Ngày mai bỏ 1 ngày đi khảo sát địa bàn đi, xung quanh đây có bao nhiêu quán phở, mày test hết theo yêu cầu này cho tao …..”

Tôi chúc thằng Khoa ngủ ngon rồi hẹn sẽ gặp mặt vào trong những ngày sắp tới để cafe cà pháo làm quen. Nó vẫn ok chấp nhận không chút mảy may nghi ngờ. Vậy là kế hoạch của tôi đã đi được gần 30%. Bây giờ chỉ còn trông chờ vào điều may mắn. May mắn để giết người à? thật nực cười, tôi đã hóa thành 1 con thú thèm khát được giết 1 ai đó. Có lẽ vì đã 1 lần xuống tay nên cảm giác phấn khích đã lất át đi nỗi đau đớn và dằn vặt tinh thần 1 năm qua. Tôi không rõ vì sao tôi muốn giết thằng này mãnh liệt đến như vậy. Bỏ rơi 1 đứa con gái, hẹn gặp để cưỡng hiếp có là lý do không. Hay lý do là tôi thương cô Linh kia rồi? Hay chỉ đơn giản Giết người làm tôi thanh thản?

Bao nhiêu câu hỏi tràn ngập trong đầu tôi mà không có câu trả lời. Có lẽ chỉ khi nhìn thấy thằng Khoa Trần nằm đó, trên 1 vũng máu của chính nó thì tôi mới biết được lý do của bản thân tôi. Coi mạng người như trải nghiệm cho câu trả lời của bản thân mình? Thật là khốn khổ….

Chống chọi với cái nắng gay gắt của buổi trưa. Tôi thấy thằng Ân chạy đôn chạy đáo nhiệt tình giúp đỡ tôi tìm kiếm quán phở theo yêu cầu của mình. Cả ngày nay tôi ngồi rình rập trên facebook thằng Khoa chủ yếu để lấy thêm thông tin về nó nhưng cũng không có gì mới lạ cả. Hôm nay cô Linh ra quán dở cơm cho mình ăn rồi ngồi lại chơi luôn . Đến 10h40 mình nhờ em coi tiệm giùm rồi thay quần áo rồi xách đồ đi.

6h chiều về tới nhà nghe thằng Ân báo cáo lại đã tìm được vị trí đúng như mong đợi. Rất tốt, kế hoạch hoàn toàn nằm trong dự đoán. Giờ là gọi điện cho bà Xuân.

– Chào bác Xuân. con Huy đây
– Gì đó con?
– À bữa giờ con thấy em cũng hơi buồn. Ko rõ là chuyện gì nữa nhưng con nghĩ em nên có 1 khoảng thời gian thư giãn
– Bác cũng thấy đúng đấy, nó dạo này lầm lỳ quá cứ về nhà là đóng cửa trong phòng lại ko chịu ăn uống gì
– Bác nên cho em đi du lịch để có thể thoải mái hơn. Bác và bác trai cũng thế, lâu lâu nên đi đâu đó cả gia đình để gắn kết tình cảm hơn
– Con nói cũng có lý nhưng hai bác cũng ko biết đi đâu bây h. Con Linh sợ nó ko chịu đi nữa thì mệt.
– Bác khỏi lo, con sẽ tìm tour nào đó gần gần để bác và em đi giải trí. con thấy đi Đà Lạt 3 ngày 2 đêm khá phù hợp, không khí lạnh cũng làm tâm hồn thoải mái hơn và cũng tốt cho người già.
– Được rồi bác sẽ bàn với bác trai. Con cứ xem giùm 2 bác đi nhé. Cám ơn con nhiều!

Tôi bắt đầu dò tìm trên các website du lịch cũng như các trang bán voucher để tìm kiếm tour du lịch theo yêu cầu. Loanh hoanh mãi cũng chọn được 1 tour của công ty Y. Đà lạt 3 ngày 2 đêm khởi hàng 6h sáng ngày thứ 6 và tối chủ nhật về. Bookmark lại thông tin rồi chờ bà Xuân gọi lại. Khoảng 3 tiếng sau đã có điện thoại confirm của bà Xuân là sẽ đi du lịch tuy nhiên em Linh có vẻ hơi khó chịu. Tính ra các khâu chuẩn bị dường như đã hoàn tất. Giờ chỉ còn vài bước quan trọng nữa thôi. Hôm nay đã là thứ 3 rồi. Còn 3 ngày nữa nó bay. Kế hoạch phải thật hoàn hảo.

Tôi kéo cửa quán lại rồi bắt đầu login vào VPS rồi chat với thằng Khoa trên Facebook. Vẫn là vài câu chuyện vớ vẩn. Có vẻ như đây là 1 thằng ăn chơi và xem thường con gái. Nó hay kể những chiến công tán đổ và đá bỏ con gái với tôi như đó là chiến tích vinh dự. Đặc biệt nó có nhắc tới Linh 1 cách nhạo báng

– Tôi cũng vừa đá 1 con nhỏ gần đây, khổ thật quen gần năm trời chả cho làm gì tới lúc đá rồi tôi mới tranh thủ 1 chút.
– Tranh thủ là làm gì thế?
– Thì cũng có đưa đẩy em nó 1 chút
– Tức là…?
– Phải con trai không vậy ba. Thì cũng có này nọ mà miễn cưỡng chút thôi
– Sao lại phải miễn cưỡng thế, ko phải 2 ngừoi là người yêu sao?
– Cũng có nhưng quen nó chán chết mẹ, toàn thứ tình yêu màu hồng tối ngày mơ mộng. Tới lúc đụng chuyện rồi mới thấy cũng là con gái thôi. Chả có gì đặc biệt
– Uh. Mai cafe chứ?
– Cũng dc, gặp mặt chém gió chơi cho vui. Gặp ông ở đâu?
– Mai ra Cát Đằng nhé. bên Sư Vạn Hạnh này. gặp ông ở đó 9h nhé.
– Okie okie, mai gặp.

Tôi gọi thằng Ân qua tiệm, nói rõ ràng với nó. Nó phải thay tôi để gặp thằng Khoa, nhưng nó từ chối quyết liệt. Bảo là không thể đi gặp vì ko biết phải nói gì làm gì. Vả lại nó ăn mặc như ăn mày. Tôi thảy cho nó bộ đồ tôi mua hôm trước rồi bảo vào ăn bận chải chuốc lên thử xem . Xong xuôi nhìn ông thần cũng ra dáng. Đi bán ắc quy dạo mà ăn bận đàng hoàng trông như dân bán vàng. Tướng tá nó khá bảnh bao và giống tôi ít nhiều. Tôi có nói rõ những chi tiết nó cần phải nắm về tôi, về thằng Khoa và về câu giữa tôi với thằng Khoa. Nó vâng vâng dạ dạ rồi đi về.

Sáng thứ 4 – 2 ngày trước khi giết thằng Khoa

– Alo, Linh hả em. Rảnh không?
– Chi vậy anh?
– Nói với mẹ là em cần đi đâu đó và cần anh chở đi.
– Chi vậy anh
– Làm ngay đi…

– Anh lừa em à?
– Lừa cái gì mà lừa, em đang buồn. Anh đưa em đi chơi mà bảo là lừa à?
– Sao anh biết là em sẽ thích đi chơi với anh chứ
– Không thích thì đi bộ về đi
– Em có tiền đi Taxi đấy nhé, đừng có thách
– Ớ ớ ớ. Hôm nay nắng đẹp gớm…

Tôi chở Linh đi ăn sáng rồi dạo vòng quanh sài gòn. Khoảng 10 giờ tôi nhận được tin nhắn của thằng Ân báo nó xong việc rồi. Tôi liền chở em về ko quên hẹn em chiều 2h sẽ qua đón em đi. Hấp tấp chạy về quán thay quần áo rồi lại xách đồ đạc đi. 2 giờ qua chở em đi chơi. Tôi đưa em ra cầu Thủ Thiêm để hít bụi và ngắm xe.

– Sao em lại học ở Hà Nội mà không học ở HCM cho gần nhà
– Em muốn trốn chạy
– Điều gì?
– Mối tình đầu, gia đình, bạn bè v…v…
– Sao lại trốn chạy những điều đó??
– Dường như nỗi đau về mối tình đầu đã thay đổi suy nghĩ trong em, phần lớn thời gian ở gia đình em đều đóng cửa và ít nói chuyện với ai. Em mờ nhạt trong ngay cả gia đình của chính mình. Em chạy trốn thực tại ở nơi này chỉ vì muốn xây dựng 1 điều mới hơn ở 1 nơi mới hơn mà ko có ai thân thuộc bên canh để giúp đỡ hay vỗ về em
– Còn về thằng Khoa người yêu em?
– Em gặp anh ấy trong 1 lần giao lưu sinh viên trên diễn đàn du học sinh rồi sau những lần chuyện trò an ủi chúng em đã yêu nhau.
– Uh và rồi nó phản bội em?
– Uhm nó phản bội em, quen con khác rồi còn nhắn tin qua sĩ vã em. Lẽ ra em đã ko về đây nhưng nó hẹn em về. 1 con người khốn nạn lúc nào cũng chực chờ để chiếm đoạt em.
– Cái hôm nó hẹn em vào Hotel là để thế à?
– Vâng nó hẹn em vào chỉ để nói nhớ nói thương và lừa dối em, đến khi em cương quyết không cho nó đạt được mục đích thì nó sĩ vả, nhục mạ em. Nó nói nhiều điều khốn nạn về nó. Những điều mà thời gian yêu nhau em không thể nào tưởng tượng ra được
– Uhm anh biết rồi. Anh thật ra cũng không là gì của em, cũng ko biết tại sao lại quan tâm em như thế. Thật sự 1 cô gái xinh như em có thể làm bất cứ 1 thằng con trai nào điêu đứng chứ ko chỉ riêng anh. Có lẽ 1 phần cũng do anh đồng cảm, cũng từng bị bỏ rơi. Cũng từng đau buồn rất nhiều về tình yêu. Có thể vì điều đó mà anh chai sạn như bây h, hoặc cũng có thể vì những điều khác – Mắt tôi nghiến chặt lại.
– Thôi thế là dc rồi. Đi ăn gì đó nhé.

Tôi chở em đi vòng quanh Sài Gòn. Bên em tôi thật hạnh phúc, dường như tôi đã là tôi, là của tôi của ngày xưa. Em cho tôi cảm giác nhẹ nhàng, em cho tôi cảm giác lâng lâng của sự thanh thản. Không là những giây phút lo nghĩ hay phiền muộn. Dù tiếp xúc bên em không lâu nhưng tôi đã có cảm giác thật nghiện em. 1 chút mong nhớ ngày từng ngày đã làm tôi yêu em. Và tôi phải có em. Nhưng trước hết, em không thể yêu tôi vì sự tồn tại của thằng chó kia trong cuộc sống này. Tôi phải loại bỏ, cho nó biến mất hoàn toàn trong cuộc sống của em. Có thế tôi mới có được em !!!

– Sáng nay mày với nó thế nào rồi?
– Cũng bt thôi ông, nó cũng ít hỏi gì tôi, cơ mà thằng này giàu đấy.
– Uh, nó có nói gì về vụ thứ 6 này bay ko
– Có chứ cha. Tôi sắp xếp theo ý ông rồi đấy
– Thế thì tốt. Cứ thế tới ngày là thi hành thôi
– Nhưng này ông Huy à, tôi thấy sao lại giết thằng này. Tôi thấy nó cũng đâu đến nỗi??
– Nó làm nhiều chuyện khốn nạn lắm, tao phải giết nó mới hả giận.
– Có cần thiết phải giết nó ko? Hay là đánh nó 1 trận là dc rồi
– Khôngggg – Tôi thét lớn lên làm thằng Ân im bặt, nó có 1 cái nhìn ái ngại với tôi
– Uh, nhưng tôi chỉ giúp ông đến thế này thôi nhé. Sau đó tôi không biết gì cả. Thực sự tôi cũng liều lắm rồi, chỗ anh em với nhau tôi giúp dc bao nhiêu thì giúp chứ tôi ko theo ông luôn đâu.
– Tao biết, tao biết, tao tin mày, mày cũng đừng phụ lòng tao được chứ.

Nói rồi tôi mở bóp lấy cho nó 2 triệu, tiền dành dụm từ khi đi làm, ngoài con Wave ghẻ là gia sản ra thì có lẽ đây là 1 số tiền lớn với tôi và cả 1 thằng bán ắc quy dạo như nó. Chả hiểu sao nó lại chọn cái nghề này nữa, khổ thân. Cầm tiền tôi đưa với lý do để mà ăn sáng, đổ xăng chạy việc cho tao mà nó mừng phát khóc. Chắc tiền lớn lắm đây !

Thứ 5 – 1 ngày trước khi giết thằng Khoa

– Alo bác Xuân ạ, bên Tour du lịch đã thông báo chuẩn bị cho chuyến đi. bên bác ổn hết chưa, có thiếu gì ko để cháu mua giúp
– Cũng tốt rồi cháu ạ. Bác với bác trai mới đi mua ít vật dụng cá nhân rồi
– Okie thế thì tốt rồi, à bác nè. Đợt này đi bác để con Nơ bên đó coi nhà nhé, bên tiệm có con với mấy thằng bạn coi chừng rồi nên chắc không sao đâu, để nó ở nhà giữ nhà
– Bác biết rồi, coi ngó tiệm cho cẩn thận nhé. Về bác sẽ mua cho 1 ít quà.
– Dạ cháu cám ơn. Mai xe sẽ qua tận nhà đón, 2 bác sắp xếp chuẩn bị nhé. Chào bác.

Sắp xếp xong tất cả tôi không quên gọi điện cho thằng Huy dặn dò nó kĩ lưỡng. 11h rồi. Thay quần áo rồi xách đồ đi.
…….

Part 1

Đúng 8h tôi gọi điện qua nhà bà Xuân để chắc chắn ràng cả nhà đã đi du lịch. Đúng như dự đoán, không có ai bắt máy cả. Thằng Ân đã ăn mặc chỉnh chu hoàn toàn và còn có thêm 1 cái balo to tướng cho giống thật. Xem qua thì đúng chất du học sinh. Thằng này mà không bụi đời thì cũng lắm em theo.

8h30 – Tôi chở thằng Ân ra đầu Sư Vạn Hạnh như đã hẹn với thằng Khoa. Đúng 10 phút sau nó đi taxi ra để đón thằng Ân ra sân bay. Tôi chạy theo sau xe Taxi của nó 1 khoảng, rồi bất chợt chiếc Taxi dừng lại, tôi đứng cách đó 200 mét đủ để nhìn thấy nó và thằng Ân đang đi vào 1 tiệm bán Phở. Đúng như dự kiến. Hy vọng thằng Ân sẽ nhớ tới chai thuốc mà tôi đưa cho nó. Mong là không có gì bất trắc xảy ra. Tictac tictac từng giờ trôi qua. Tôi vẫn trông ngóng tin tức từ trong quán ra. Quá sốt ruột… Tôi chạy xe thẳng lại gần quán phở, rồi ngồi uống cafe ở đôi diện. Từ bên đây tôi có thể nhìn vào bên trong và nắm rõ tình hình hơn. Thằng Khoa đang ba hoa cái gì đó với thằng Ân trong khi đợi phở bưng ra. Tôi vẫn chăm chú nhìn kĩ vào thằng Ân. Hy vọng nó làm tốt theo kế hoạch. Quán phở khá nhỏ, dc chủ tiệm thuê từ 1 mặt bằng trống để bán nên chỉ đủ kê vài cái bàn và tất nhiên là không hề có nhà vệ sinh. Ai lại đi vệ sinh lúc sáng bao h !

Từ bên trong, thằng Ân nhè nhẹ rút ra 1 chiếc chìa khóa, nó nhẹ nhàng luồn dưới tay rồi….Leng keng…tiếng chìa khóa rơi mạnh xuống đất. Nó cười và nhờ thằng Khoa nhặt giùm. Thằng kia có vẻ hơi khó chịu rồi cũng cúi người xuống. Từ bên ngoài tôi có thể thấy rõ thằng Ân đang cầm chai nước của tôi trút vào tô phở của thằng Khoa nhưng đột nhiên. Cúi xuống nửa đường nó bật dậy nói gì đó và thấy toàn bộ cảnh thằng Ân đang bỏ thuốc vào tô Phở của nó. Ngay lập tức tôi thấy nó la hét lên và chửi bới om sòm. Nó đấm mạnh vào mặt thằng Ân rồi la lên : Cái đéo gì thế này, mày làm cái đéo gì thế. Mày muốn chơi tao à con chó. Nó đạp liên tục vào mặt thằng Ân trong sự ngăn cản của mọi người xung quanh. Tim tôi đập thình thịch từng hồi ” cái đéo gì thế này, làm sao bây h, cái đéo gì vậy, hỏng rồi sao.. ”

Thằng Khoa bực tức xách đồ đạc hất tung tô phở rồi bỏ nhanh ra ngoài ngoắc 1 chiếc taxi bỏ đi. Thằng Ân lồm chồm bò dậy rồi chạy ra ngoài quán phở, tôi ngoắc nó vào hỏi sự tình đéo gì mà ra nông nỗi này. nó bảo ” Thằng kia đang lụm giùm tôi cái chìa khóa thì nó nhổm dậy kêu thôi lát ăn xong rồi lượm, thế nó mới thấy, tôi làm nhanh thế mà. địt mẹ con chó ”

Trời ơi hỏng hết rồi, hỏng mẹ nó hết rồi – tôi la lên. Bây h phải làm sao, phải làm sao đây. khốn nạn thế này. Thằng kia đang ra sân bay rồi. Làm sao dụ nó quay về đây, trời ơi khốn nạn thật. Tôi điên cuồng lên vì vì cái kế hoạch ngu xuẩn và đơn giản đến thế mà còn thất bại thì làm sao mà giết người đây. Không thể được, không thể từ bỏ được. Trong cơn điên cuồng tôi ôm đầu và thở hồng hộc. Bỗng dưng 1 tiếng chuông điện thoại réo lên………

Trời ơi hỏng hết rồi, hỏng mẹ nó hết rồi – tôi la lên. Bây h phải làm sao, phải làm sao đây. khốn nạn thế này. Thằng kia đang ra sân bay rồi. Làm sao dụ nó quay về đây, trời ơi khốn nạn thật. Tôi điên cuồng lên vì vì cái kế hoạch ngu xuẩn và đơn giản đến thế mà còn thất bại thì làm sao mà giết người đây. Không thể được, không thể từ bỏ được. Trong cơn điên cuồng tôi ôm đầu và thở hồng hộc. Bỗng dưng 1 tiếng chuông điện thoại réo lên………

Thằng khốn nào còn gọi giờ này nữa, tôi chẳng muốn nghe máy. Vẫn ngồi đó mắt long sồng sộc như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả những gì cản đường mình bây giờ. Thật thất vọng. Giờ đây tôi ngồi như 1 thằng thất bại trong cái kế hoạch ngu ngốc của mình. Tiếng chuông điện thoại vẫn cứ réo inh ỏi trong cái không khí ảm đạm ấy.

– Có việc gì ko nói lẹ đi.
– Anh Huy phải ko ạ?
– Ai đấy nói lẹ đi, mệt quá
– Anh có sao ko vậy? Em Linh nè, anh ko nhận ra em à?
– À à, Linh à, có việc gì không em? – Tôi dịu dọng xuống
– Em đang trên xe đi này, mẹ bảo em gọi về nói anh là con Nơ nó nấu cơm ở nhà. Nếu anh ko ăn ngoài thì cứ gọi điện về để nó mang ra tiệm cho anh luôn
– Uh uh anh biết rồi. Còn gì nữa ko em
– Anh Huy ở nhà cẩn thận nhé!
– Uhm anh biết rồi. Em đi chơi vui nhé, chào em
– Chào anh

– Khoan, khoan. em còn đó ko
– Sao thế anh???
– Anh nhờ em 1 việc được không?
– Chuyện gì thế anh?
– Khó nói thật… Nhưng em tin anh chứ?
– Em tin anh mà, nhưng có việc gì
– Anh biết chuyện này sẽ rất khó nói. Nhưng em còn giữ số của thằng Khoa chứ…?
– Còn nhưng để làm chi ạ?
– Anh có thể nhờ em hẹn giúp anh 1 cuộc hẹn được không?
– Nhưng để làm gì, anh phải nói em mới biết được chứ.
– Anh muốn nói với nó vài việc thôi. Anh hứa sẽ không làm việc gì liên lụy đến em. Anh thật sự cần nói chuyện với nó
– Nhưng về vấn đề gì đã? Anh đâu có quen biết gì nó, sao lại muốn gặp nó, chắc phải liên quan tới em rồi.
– Em đừng hỏi nữa, anh cần gặp nó ngay bây giờ tại tiệm net. em có thể giúp anh được ko?
– Em sẽ giúp nếu anh nói rõ lý do!
– Em tin anh chứ?
– Tin nhưng mà……
– Em im đi, nếu em ko thể làm và không thể tin thì tôi không cần – Tôi gào lên rồi cúp thẳng máy.

Tôi quay sang nói thằng Ân về thôi. 2 thằng leo lên xe chạy về. Dọc đường nó chẳng nói gì với tôi cả. Tôi cũng chẳng nói gì. Chỉ cảm thấy hơi thất vọng vì chuyện mình chuẩn bị mấy ngày nay đổ sông đổ bể. Giờ thì thằng kia sẽ bay qua cái chốn phồn hoa ấy để lại em Linh với cái tình yêu đau đớn và tủi nhục ở đây. Thật là hài hước. Tới tiệm Net thằng Ân xuống xe rồi móc ví đưa tôi 2 triệu “Ông cầm đi, tôi xin lỗi vì không giúp được gì rồi mà còn phá ông.” – ” Thôi mày cầm đi, lấy về mà ăn uống thuốc thang, tao cám ơn mày nhé. ko sao đâu”. Nó lủi thủi đi về trong sự thất vọng. Tôi chẳng nói chẳng rằng kéo cửa đi vào tiệm net rồi nằm bệt ra sàn nhà.

Tôi nằm đó với 1 giấc mơ kì lạ. Tôi thấy em đang nắm lấy tay tôi rồi cả cùng cười nói, em nói về tương lai, về hạnh phúc và những đứa con tôi sẽ có được. Bông dưng em bỏ phăng tay tôi ra và nói rằng : em vẫn chưa thể quên được người yêu cũ.Vẫn còn đâu đó hình ảnh của người ấy tron tâm trí em. Em xin lỗi vì đã không thể bên anh suốt cuộc đời này được….và rồi giấc mơ của tôi đen dần đi nó bị bóp nhỏ lại chỉ còn hình ảnh tôi ngồi đấy quỳ bằng 2 chân rồi gục đầu xuống đất trong 1 không gian tâm tối như cái tương lai và tình yêu của mình hiện tại…

Tic..Tic…Tic…Tic. Tiếng chuông tin nhắn vang lên… tôi giựt mình. Cầm điện thoại mở ra đọc thì ra là tin nhắn của Linh
” Em không biết mình đang làm gì, em cũng ko biết anh đang làm gì.. Nhưng em tin anh”

– Linh à, Khoa đây. Em đang trong đó à? – Tiếng gọi trước cửa nhà

Tôi bật nhanh dậy nhìn qua khe cửa. Đúng là thằng Khoa, thật sự là thằng Khoa, tôi vui mừng muốn hét to lên. Nó tới rồi, con chó đấy đã tới thật rồi. Nhanh như chớp tôi nhẹ mở chốt cửa rồi đi thẳng lên lầu. Tôi để nó kêu cửa, lấy gói thuốc rồi kéo 1 hơi. Bỏ điện thoại ra sàn nhà rồi mở1 bài nhạc lên

Giọt nước mắt nào đổ trong bóng tối
Khi nằm lắng nghe tiếng đêm, lắng nghe tiếng đêm
Nghe nhịp đập con tim ru em giấc ngủ yên….

– Anh lên nhé , em đang ở trên đấy phải không?

Đời em vắng lạnh và anh đã đến như ngọn nến trong bóng đêm,
Nến trong bóng đêm soi vào tim em
Những xao xuyến đã ngủ quên.

Lạch cạch lạch cạch. Tiếng gót giày đắt tiền, từng bước, từng bước chạm vào từng bậc cầu thang. Từng bậc từng bậc vang mạnh lên, từng bước đi của nó cũng như từng bước đi thành 1 con người điên rồ của tôi.. đã gần lắm rồi, gần lắm rồi. Tim tôi rung lên từng hồi, mồ hôi đồ ra đầm đìa. Lấy bình tĩnh, tôi lẩm nhẩm hát theo từng câu hát của bài nhạc đang phát trong cái điện thoại bé nhỏ…Đừng xa em đêm nay khu phố quen đã ngủ say…Đừng xa em đêm nay đêm rất dài

Thằng Khoa bước lên lầu và nhìn quanh quẩn gọi Linh ơi. Nó thấy cái điện thoại đang hát. Nó cúi xuống để nhặt lấy cái điện thoại. Nhưng như chớp tôi đẩy mạnh cánh cửa ra rồi cầm dao lao thẳng vào nó. Nó bất ngờ quay lại nhìn thấy tôi với con dao sáng loáng trên tay. Tôi đâm thật mạnh con dao từ sau tới trước mục đích thẳng vào cái trái tim đang đập trong lồng ngực đấy. Nó sợ hãi té ngược ra sau. Cái đâm đầu tiên đã hụt. Tôi tiếp tục nhào tới rồi cầm dao đâm từ trên xuống, nó liền nhoài người ra sau nhưng không kịp kéo lê đi cái thân xác dài thòng của nó. Nhát dao thứ 2 của tôi cắm nhẹ vào đùi. Nó rú lên đau đớn rồi la hét và lấy 2 tay chụp lấy chân tôi. Tôi tiếp tục rút dao ra rồi đâm tiếp vào hai tay đang kháng cự của nó – Hùng hổ và dường như quên hết mọi điều đang xảy ra, không gian thời gian như đứng lại, tôi chém vào người nó như quán tính, sự sợ hãi đã biến mất thay vào đó là sự căm hờn về những gì nó đã gây ra với Linh.

Quá đau nó rụt tay lại, tôi cầm dao và liên tiếp chém vào người, vào vai vào mặt nó. Nó đã ngưng hét. Bàn tay yếu ớt nó nắm nhẹ lấy tay tôi và nói : Đừng….tao xin mày… Đừng…. Nó thở mạnh rồi nhắm mắt.

Lúc này tôi đã bình tĩnh lại. 2 bày tay ướt đẫm máu của nó, mặt , đầu tóc và quần áo cũng dính. Đỏ tươi, cặp mắt tôi cũng đỏ không kém gì cái vũng máu mà nó đang nằm trên đấy. Dường như mọi việc đã giải quyết xong. Tôi lạnh lẽo quay lưng đi, kéo cái áo lên chùi máu trên mặt. Tôi nhặt cái điện thoại lên và gọi cho thằng Ân. Vào nhà vệ sinh tôi cởi hết đồ ra và tắm lại 1 lần. Dòng máu của thằng khốn kia hòa chung với nước chảy xuống nền nhà 1 màu đỏ loãng. Nhìn vào gương, tôi cảm thấy hoàn toàn bình thường, ko chút lo âu hay sợ hãi. Có lẽ phần nào phấn khích với những gì mình vừa làm…và đột nhiên cảm thấy mình thích Máu như thế, từng dòng máu đỏ tuôn ra, Tươi và mặn.. Tôi nếm lấy 1 giọt máu còn dính trên tóc mình. Thật kích thích.

Tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài. Tôi thấy thằng Ân đang chờ trước cửa tiệm. Tôi nói nó ” Xong rồi, bây giờ tao có việc nhờ mày. Cầm lấy cái đống này, đeo khẩu trang vào rồi lấy xe tao đi ra đó, đúng 4h về đây” – Nó không thắc mắc gì, làm y như vậy. Nó vừa đi, có 1 đám con nít kéo qua net. Tôi liền đuổi về rồi bảo, net nghĩ.. anh ghé về nhà lấy ít đồ đi công chuyện , có gì chủ nhật ghé chơi nhé mấy em. – Tụi nó thất thiểu ra về 1 cách thất vọng.

Tôi ra tiệm cafe gần nhà làm 1 ly cafe và tô bún chả. Cảm giác rất nhẹ nhàng mà thanh thản. Tôi chưa nghĩ nhiều tới việc thằng Khoa đang nằm chết trên đấy. Mua 1 tờ báo rồi ngồi đọc và nhâm nhi cafe. Tôi ngồi ở đó suốt từ 11h đến 4h chiều. Đọc hết sạch 2 tờ báo và cả những mẩu quảng cáo trên đó tới mức gần như có thể đọc lại SDT ở bất cứ mẫu quảng cáo nào nếu có ai hỏi.
Thằng Ân gọi điện thoại báo nó xong việc rồi. Đang chờ tôi ở gần Net. Tôi tính tiền rồi ra đó gặp nó. Nó bảo đã xong việc hết rồi, giống như tôi yêu cầu. Bây giờ thì tôi chở nó về Net. Dọc đường nó hỏi linh ta linh tinh. tôi cũng ậm ừ cho qua chuyện. Vào net khóa cửa lại rồi đi vào trong. ” Ông làm gì nó rồi” – ” Lên đây đi rồi biết”
Tôi dẫn nó lên lầu, nằm đó là thằng Khoa trong cái vũng máu của chính nó. Thằng Ân hốt hoảng té ngửa ra sau lắp bắp ” Ông…Ông ..ôn..g… giết ..nó rồi à?” – ” Uh, mày có việc gì với nó à?” – “Không, ông làm tôi sợ đấy”

Đi thẳng lại phía thằng Khoa, đang suy nghĩ về cách dọn dẹp cái xác như thế nào. Tôi nhìn qua nó, chân và 2 tay bị đâm, vai và mặt vài chục vết chém. Cái khuôn mặt đẹp trai của nó giờ đây trông chả khác gì đống bùi nhùi để lau chân cả. Đang nhìn khắp người đột nhiên ngực nó…Ngực nó phập phồng. ..Tim nó vẫn đang đập, nó đang thở…NÓ vẫn chưa chết.

– Làm ơn…. – 1 tiếng nói yếu ớt và đứt quãng xộc thẳng vào tai tôi!

Mày…mày…mày còn sống à con chó – Nhanh như chớp tôi chộp lấy con dao trên bàn rồi nhảy xổ vào nó giơ tay lên chực đâm 1 phát chí mạng. Thằng Ân liền nhào vào đẩy mạnh, tôi té chồm tới đằng trước lộn 1 vòng rồi hét to

– Mày điên rồi à, mày làm cái đéo gì thế?
– Tôi không biết, nhưng ông dừng lại được ko?
– Mày làm đéo gì thế, mày không thấy tao đang cố làm cho xong việc à?
– Tôi cũng ko hiểu vì sao ông đòi giết nó, ông chả nói gì cho tôi biết cả. Ông làm tôi sợ đấy!
– Sợ con mẹ mày ấy. Tao phải giết nó, hay mày nghĩ bây h tao phải băng bó cho nó rồi ba chúng ta cùng nhảy Disco với nhau à?
– Không, không phải thế. Nhưng như vậy chưa đủ sao?
– Đủ con cặc. Thả nó đi rồi nó sẽ báo công an rồi tao với mày bị còng đầu à. Mày thích bọn gay trong tù không?
-… Tôi không biết. Nhưng ông làm tôi sợ đấy, ông thật vô cảm. Tôi ko biết sao tôi lại theo ông, từ đầu xem ông như anh em với nhau tôi mới muốn giúp, tôi cũng ko nghĩ là ông sẽ giết nó thật. Bây giờ ra cớ sự này rồi. Tôi không muốn tham gia nữa, coi như từ đầu tới giờ tình nghĩa anh em mà giúp ông. Nhưng giúp giết người rồi trốn chạy thì xin lỗi tôi không đủ can đảm – Ánh mắt sợ sệt của nó đã nói rõ cho tôi biết mọi điều từ khi nó chưa mở lời. Nó đang sợ hãi, và rồi nó sẽ sống những tháng ngày sau đó trong ám ảnh, về những gì nó làm, nó tham gia, tạo điều kiện cho tôi giết người, và trước mặt nó đang là 1 cái xác đang thoi thóp sự sống trên 1 vũng máu lớn và 1 thằng sát nhân. Và rồi giấc ngủ của nó sẽ không yên lành, nó sẽ ko thể sống thanh thản được nữa. 1 con người nhu nhược, và rồi nó sẽ tố cáo tôi. Nó sẽ làm 1 điều để mang lại sự thanh thản và 1 giấc ngủ yên lành.

“Tôi rút, tôi ko chơi nữa, ông là 1 thằng tâm thần” – “Mày..mày đứng lại đó cho tao, mày nói tao tâm thần à?” – “Tôi nói sai sao? Tôi đi đây, ông ở đó mà vui vẻ 1 mình đi”. Nó quay lưng bỏ đi.. rồi hét lên 1 tiếng lớn, nó đổ gục xuống sàn nhà máu từ lưng nó tuôn ra ào ạt. 1 nhát đâm thẳng vào tim. Nó nhìn thẳng vào mắt tôi và nước mắt hòa quyện vào dòng máu đỏ. Nó khóc, không rõ vì cái gì nhưng ánh mắt đấy thật ấm áp. Sống tốt vì anh em, cả đời lam lũ, trong ánh mắt tôi hiện lên hình ảnh từng giây phút nó ngồi chơi game với tôi, giúp tôi coi tiệm, rồi lại bù khú nhậu nhẹt kể chuyện đời. Số phận 1 thằng bán ác quy giờ đây đã kết thúc, 1 kết thúc chẳng vẻ vang và cũng chẳng đau khổ gì cho lắm với cái mảnh đời rách như giẻ lau của nó. Giải thoát hay đớn đau?


Hình minh họa

Tôi quay lưng, vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi nhìn lại mình trong gương. Vẫn là ánh mắt đó, vô hồn và nhạt nhòa cảm xúc. Khuôn mặt lạnh như băng của tôi nhoẻn cười nửa miệng, nếm lấy 1 giọt máu của thằng Ân. Nó thật lạ, dường như có 1 luồng sinh khí mới thổi vào tôi. Tôi đang yêu dần cái cảm giác giết chóc này. Dù mới chỉ là vài mạng người nhưng nó đang giúp tôi, giúp tôi có sự thanh thản. Không phải như tôi làm tưởng trước đây. Chỉ có tha thứ mới đem lại cảm giác bình yên cho tâm hồn. Không, đây mới là cái tôi tìm kiếm. Cái chết của thằng Ân, nhát dao đâm vào tim nó là chìa khóa để mở ra con người thật của tôi bây giờ. Tôi thích thú!

Chà chà, bây giờ thì tới thằng chó Khoa, phải đâm cho nó một cái kết thúc mới được – Tôi tự nhủ trong đầu rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Đi qua xác thằng Ân tôi rút con dao lên rồi đi thẳng lại nó. Nó mở mắt và đang nhìn tôi.

– Giết tao à? – giọng nó yếu ớt hỏi tôi
– Mày thích tao cứu mày sao?
– Tao ko nghĩ thế, nhưng tại sao?
– Tại sao cái gì?
– Linh nhờ mày giết tao à?
– Không, ý của tao thôi.
– Sao Linh lại hẹn tao gặp nó ở đây?
– Tao lừa nó, nó nói gì với mày?
– Nó nói muốn gặp tao lần cuối, hôn tao lần cuối.
– Và rồi mày sắp dc con dao này hôn lần cuối đấy con chó ạ
– 1 thằng thất bại – Nó cười rồi phun thẳng câu đấy vào mặt tôi
– Mày nói cái gì đấy?
– Mày là 1 thằng thất bại thôi, mày yêu Linh à? mày muốn trả thù thay tao à, điều mày làm không làm Linh yêu mày đâu thằng khốn à, 1 thằng thất bại, 1 thằng tâm thần khốn nạn. Hahaha, thất bại, 1 thằng thất bại.

Câm ngay, mày câm ngay cho tao. Tôi giơ dao lên và đâm thẳng vào cổ họng thằng Khoa, lưỡi dao cắm sâu vào và bằng tất cả sức lực. Tôi có thể cảm nhận được cái nảy lên từ mũi dao khi chạm vào sàn nhà. “Thất bại à,tao không thất bại con chó à” – Tôi đứng dậy rút mạnh con dao lên, máu từ cổ họng nó phun mạnh ra ướt cả lưng áo tôi. Nhìn nó, nhìn thằng Ân, rồi 2 bàn tay nhuốm máu của tôi. Giờ thì đã giải quyết xong rồi cho dù kế hoạch có thay đổi 1 chút. Bây giờ vấn đề của tôi là giải quyết 2 cái xác này và cái bãi máu ngập tràn sàn nhà. Tôi khóa cửa lầu lại rồi xuống nhà vệ sinh thay đồ tắm rửa. Sau đó mở cửa đi ăn tối. Tôi dự định trong đầu về 2 cái xác. Mai là thứ 7, chủ nhật bà Xuân và gia đình sẽ về. Tôi có 1 ngày để dọn dẹp thật sạch sẽ. Đóng cửa tiệm, tôi nhảy lên giường nằm ngủ 1 giấc yên lành như chưa bao h được ngủ, ngày mai sẽ là 1 ngày mệt mỏi đây. Mặc dù chưa biết phải làm thế nào, ra sao nhưng thôi kệ. Cứ ngủ đi đã.

– Ngủ ngon ghê đấy, dậy làm việc nào ông thần – Tiếng bà Xuân vang lên khi tôi vừa mở mắt ra, cửa tiệm đang mở rộng, bà Xuân đang đứng trước mặt, và hôm nay là Thứ 7 !

Tab content 12
Tab content 13

 

 

 

Để lại bình luận